Thông Tin Quảng cáo
Trang chủ Đăng ký Thành viên Diễn đàn Download Giới thiệu Tìm kiếm Liên hệ
Thông tin chung
Giới thiệu giáo viên
Một số hình ảnh về trường
Thông Điệp của Hiệu trưởng
9 lí do bạn học tiếng Hàn với Kanata
Hàn Quốc - Đất nước và con người
Tự nhiên và khí hậu
Phong tục - tập quán
Lịch sử
Kinh tế - Văn Hóa - Chính Trị
Giáo dục - Tôn giáo - Giao thông liên lạc
Nghệ thuật - Thể thao - Du lịch
Chương trình đào tạo
Tiếng Hàn giao tiếp thư ký văn phòng
Tiếng Hàn lao động công xưởng
Tiếng Hàn thương mại
Tiếng Hàn Du lịch
Luyện thi KLPT
Tiếng Hàn Biên - Phiên dịch
Luyện nghe - nói
Vi Tính Tiếng Hàn
Dân tộc - Ngôn ngữ
Gới thiệu về trường
Các hình ảnh về Hàn Quốc
Tự học tiếng Hàn Miễn Phí
Tự học giao tiếp
Tự học ngữ pháp
Tự học mẫu câu
Tự học tục ngữ - thành ngữ
Tự học thành ngữ 4 chữ
Trao đổi - Nghiên cứu
Các Bài Viết Tìm Hiểu Về Hàn Quốc
Tự Luyện Dịch Tiếng Hàn Miễn Phí
Thông tin cần biết
Thông tin Việt - Hàn
한글로 보는 소식
Thông tin dịch thuật
Các tài liệu đã dịch
Thông tin các trường đại học Hàn Quốc
Thông tin du học Hàn Quốc
Quy trình - Thủ tục ĐK XKLĐ tại HQ
Hướng dẫn thủ tục cấp visa
Kiểm tra điểm KLPT
Sách Học Tiếng Hàn
Những câu hỏi thường gặp
Korean Font
Hỏi đáp việc học Tiếng Hàn
Thông tin tuyển dụng của KANATA
Điều kiện tuyển chọn của KANATA
Tìm Người Tìm Việc 구인구직
Tìm Người Tìm Việc 구인구직
Hướng dẫn đường đi
Sơ đồ đến KANATA
Học Bổng KANATA
Danh sách nhận học bổng


  Khách online:
  Số thành viên: 7346 
  Lượt truy cập: 395560 
  Thành viên mới nhất:

thangkhunga2  


kanata

 

Phong tục - tập quán

 

    HỒI KÝ TỔNG THỐNG HÀN QUỐC - PHẦN 10
( 21.07.2010, 01:22 pm GMT7 )

   

 


Hồi ký


TỔNG THỐNG HÀN QUỐC


 LEE MUYNG PARK


 


 


 


 


KHÔNG CÓ GÌ LÀ HUYỀN THOẠI


Người dịch: Lê Huy Khoa


 


Phần 10. NÀY, ỐM YẾU NHƯ CẬU KHÔNG ĐI LÍNH ĐƯỢC ĐÂU 


Khi tôi vào đại học, cũng đúng là vụ 5.16, cái bầu không khí của đại học Korea, nơi chủ đạo vụ việc 4-19 chìm đắm một cách đáng sợ.


Trở thành sinh viên, cuộc sống của tôi cũng chẳng có gì khác biệt cả, công việc dậy từ sáng sớm, chất cái đống rác to như đống núi ở chợ thải ra lên xuống ngọn đồi Lee Tea Won, chẳng khác gì như đi trên dây, chính là nguồn thu nhập duy nhất để giúp tôi có thể tiếp tục việc học hành. Học xong, tôi lại quay về chợ giúp mẹ.



Tôi gần như không có thời gian đâu ra mà học, giữa đêm khuya, tôi chỉ đủ nhấc được đôi mi mắt nặng trĩu để viết được cái bài luận.

Chuyện học ở trường cũng vậy, thời gian tạm nghỉ chính là thời gian quí báu nhất mà tôi có được, cứ có thời gian rỗi, là tôi đọc sách hoặc suy tư, chẳng có thời gian để mà nhậu nhẹt hoặc tán tỉnh bạn gái như những học sinh khác mới vào trường, chuyện không có bạn là cũng đương nhiên.

Tôi học năm thứ 2, mẹ tôi mở thêm một cửa hàng nữa, đây là sự biến đổi rất lớn.

Thời còn nhỏ, bán tạp hóa lang thang hết nơi này đến nơi nọ trong chợ, rồi thời bán bánh hoa cúc và bỏng ngô ở cái góc chợ Pohang, rồi cái thời lang thang bán hoa quả ở cái con đường vắng người như trên sa mạc, thời ấy, cái mà gia đình tôi mong muốn nhất không phải là ăn ngon mặc đẹp mà chính là có một “cửa hàng của mình” ở góc chợ.

Thời ấy, khi còn bán hàng rong, lang thang trước nhà người này người kia, chúng tôi cứ bị một chủ cửa hàng đuổi một cách thậm tệ, tôi ghét người chủ cửa hàng ấy đến mức ước mơ duy nhất cháy bỏng của tôi là nếu có tiền tôi sẽ mua đứt cái cửa hàng đó, (sau này, khi tôi thành tổng giám đốc công ty xây dựng Huyndea, tôi về quê tìm lại cửa hàng đó, nhưng nó đã bị biến mất vì qui hoạch đô thị).

Và bây giờ, ước mơ của tôi đã thành hiện thực.

Nhưng chẳng phải vì có cửa hàng mà chân tay chúng tôi thỏai mái hơn. Tôi kiệt sức, dù tuổi tôi có trẻ đến mấy thì việc sáng sáng 4h dậy, dọn rác là việc mà quá sức chịu đựng của tôi.

Tôi nghĩ, vào quân đội chính là lối thoát duy nhất của mình. Việc đi lính dẫu sao cũng tốt hơn cái hiện thực tìm không ra lối thoát. Đi lính không lo chuyện ăn uống, lại có thể thỏai mái về mặt tinh thần sau một khoảng thời gian thích ứng, đây là cách duy nhất để có thể nạp lại năng lượng cho mình.

Kết thúc học kỳ 1, năm thứ 3, tôi tình nguyện nhập ngũ. Sau đêm đầu tiên tại trại huấn luyện Nonsan, ngày hôm sau bắt đầu kiểm tra sức khỏe, tất cả những người trước măt tôi đều thông qua không có vấn đề gì, đến tôi thì viên bác sĩ sau khi đặt ống nghe chỗ này chỗ kia, liền nói.

“Cậu không biết sức khỏe của cậu ra sao mà đến đây”.

“Tôi chẳng biết gì cả”.

“Này, lính cũng chẳng chịu nhận cậu đâu, sao mới có hai mấy tuổi đầu mà sức khỏe thế này? Cậu kiểm tra cụ thể xem”.

Tôi kiểm tra cụ thể, đúng là sức khỏe tôi chẳng ra gì cả, đặc biệt là kết quả là khí quản tôi bị dãn ra, tên bệnh là bệnh giãn thanh quản. từ lâu tôi đã hay bị ho và sốt. Mỗi lần như vậy, tôi chỉ muốn nằm, tất cả những triệu chứng đó là vì khí quản tôi bị giãn. Không những thế, tôi còn mắc cả bệnh viêm mủ màng phổi. Viên bác sĩ nói với tôi.

“Bệnh giãn khí quản, về cơ bản là không điều trị được đâu, nếu làm việc quá sức sẽ bị sốt, không huấn luyện được, lại có thêm bệnh viêm mủ màng phổi ác tính, người thế mà cậu còn xin đi lính, cậu tưởng quân đội là trường trung tâm dinh dưỡng sức khỏe hả”.

Tôi bị đuổi khỏi trại huấn luyện Nonsan vì không đủ điều kiện về sức khỏe, người ta thì tìm mọi cách này cách nọ để trốn tránh đi lính, tôi thì muốn đi lại không đi được vì bệnh tật. Tôi về đến nhà, thậm chí đội phòng chống gián điệp còn cử người đến nhà điều tra xem có phải tôi cố tình tìm cách trốn nghĩa vụ quân sự hay không.

Ra khỏi trại, tôi được bạn giúp đỡ nhập viện một bệnh viện công. Bệnh viện này không tốn tiền điều trị. Và đúng là cái câu nói người nghèo nhục nhất là khi đi bệnh viện và đi tù quả đúng là không sai chút nào.

Một buổi sáng, khi bác sĩ đi khám luân phiên, bác sĩ trực dẫn theo mấy người thực tập, đang xem bệnh lý của tôi. Tôi đang chợp mắt thì nghe giọng bác sĩ phụ trách

“Thuốc này không đúng với bệnh nhân này đâu, hãy dùng thuốc …(nói bằng tiếng Anh).

Nhưng một sinh viên thực tập trả lời:

“Bệnh nhân này là người cực nghèo, không thể dùng thuốc đó được ạ”.

“Vậy sao”.

Họ chuyển ánh mắt sang bệnh nhân phía bên kia, cặp mắt của tôi không thể mở ra vì tôi biết rằng tôi mở ra nghĩa là họ biết tôi đã nghe họ nói gì, và như vậy lại càng bi thảm hơn.

Từ khi sinh ra, tôi mới được vào viện, và ở đây, tôi khỏe phần nào và ra viện sau khoảng một tháng. Do cơ thể tôi hoàn toàn hấp thụ thuốc nên dù thuốc rẻ tiền vẫn có hiệu quả.

 



Huukhang
[Trở về]

   


Các bài khác:
+ HỒI KÝ TỔNG THỐNG HÀN QUỐC - PHẦN 9
( 17.07.2010, 03:17 pm GMT7 )
+ HỒI KÝ TỔNG THỐNG HÀN QUỐC - PHẦN 8
( 17.07.2010, 03:16 pm GMT7 )
+ HỒI KÝ TỔNG THỐNG HÀN QUỐC - PHẦN 7
( 17.07.2010, 03:14 pm GMT7 )
+ HỒI KÝ TỔNG THỐNG HÀN QUỐC - PHẦN 6
( 16.07.2010, 07:55 pm GMT7 )
+ HỒI KÝ TỔNG THỐNG HÀN QUỐC - PHẦN 5
( 15.07.2010, 09:04 am GMT7 )
+ HỒI KÝ TỔNG THỐNG HÀN QUỐC - PHẦN 4
( 15.07.2010, 08:54 am GMT7 )
User:
Pass:
 
  Quên mật khẩu?
 
Quảng cáo
Nếu Bạn Chưa Biết Địa Chỉ Kanata Hãy click vào đây
Chương trình đào tạo
Diá»…n đàn Phố Hoa- Ä?Ă  Lạt
woolimvina 1 trong nhung nha may cua CT Woolim HQ
Kiểm tra thi năng lực tiếng Hàn KLPT
Xem tin tuc tieng Han
Phòng học vì tính
Bán Các Loại Sách Học Tiếng Hàn
Học Viên Nhận Học Bổng
Học Viên Nhận Học Bổng
Học Viên Nhận Học Bổng
Học Viên Nhận Học Bổng
Học Viên Nhận Học Bổng
Học Viên Nhận Học Bổng
Le Van Hoa
Học Viên Nhận Học Bổng
Viet Han
khong bao gio la that bai
nguyen tac luyen phat am
cam nang giao tiep tieng han
tu dien han Viet
tu hoc giao tiep tieng han
cac mau cau co ban tieng han
ngu phap co ban tieng han
tuc ngu tieng han
Thăm dò

Bạn thấy tiếng Hàn học như thế nào ?

Rất khó học ?
Khó học
Dễ học
Thật dễ học



Xem kết quả